Trời đang giữa trưa, nắng chang chang. Vậy mà bầu không khí trước cổng Thứ sử phủ tại Tầm Dương phường lại yên tĩnh đến mức quỷ dị.
Thấy Âu Dương Nhung vẫn im lặng không nói.
Trung quân đại doanh Trường sử Tần Ngạn Khanh – người vừa lặn lội đường xa tới đây – đưa mắt nhìn quanh một vòng, sau đó quay sang hỏi đám người Lâm Thành, Vương Lãnh Nhiên với vẻ mặt đầy khó hiểu:
“Chư vị đại nhân sao lại không nói gì? Chẳng lẽ các vị đã giao trọng trách khác cho Âu Dương tư mã, nên không nỡ thả người?”




